Giới hạn của mãi mãi

Ngày nó bước chân vào lớp một, mẹ thức trắng mấy đêm liền đan cho nó một chiếc áo len thật đẹp. Nó mặc áo đứng trước gương nhảy múa và nhìn chú bướm con trong gương đang ngoe nguẩy bộ cánh mới. Nó chạy ra khoe với lũ bạn hàng xóm rằng nó sẽ mặc chiếc áo này mãi mãi. Vì đó là tình cảm của mẹ, vì đó là chiếc áo với màu chàm mà nó rất thích, vì hàng triệu lý do khác nữa khiến nó tin rằng chẳng còn chiếc áo len nào có thể đẹp hơn thế.

Mẹ ra đi về một thế giới khác khi chiếc áo màu chàm đã nịt chặt da thịt nó và bắt đầu ngắn đi so với vóc dáng nó đang lớn lên từng ngày. Trong mùi nhang trầm cay xé mắt, vai áo nó ướt đẫm những giọt nước mặn chát cứ khẽ khàng rơi như mưa mùa hạ..

Giới hạn của mãi mãi

- Em sẽ yêu anh – Ngồi sau lưng anh trên chiếc xe đạp buổi chiều dạo phố, nó nói chắc như thế nhìn thấy được tương lai – Yêu anh mãi mãi!

- Bao lâu để được gọi là mãi mãi?- Anh cười, hỏi cắc cớ.

- Đã gọi là mãi mãi mà, sao anh lại hỏi bao lâu?

- Vì mãi mãi cũng có một giới hạn..- Giọng nói trầm buồn của anh hòa vào làn gió thoảng và trôi dài xa xăm bất tận.

Nó im lặng. Ngẩng người như một đứa trẻ. Mà đúng là như vậy, vì đối với anh nó chưa bao giờ là một người đã lớn. Anh hơn nó ba tuổi, khoảng cách tuổi tác nghe có vẻ như khá gần nhưng khoảng cách trong suy nghĩ đủ xa để không bao giờ nó bắt kịp được anh. Nói đúng hơn, làm sao nó có thể hiểu được con người chín chắn của anh với một bộ óc ngây thơ hay trông mong vào những điều gọi là mãi mãi.

Anh là mối tình đầu của nó. Nhưng đối với anh, nó không phải tình đầu, càng chẳng thể là tình cuối, chỉ là một trong những cuộc tình nằm trong giới hạn của bắt đầu và kết thúc. Những gì anh từng trải đủ để anh có thể nắm tay nó và nói rằng anh yêu nó rất nhiều, nhưng chưa bao giờ anh nhắc đến hai từ mãi mãi.

Nó là người nói chia tay. Nhưng anh mới là người đang mong mỏi điều đó, chỉ là anh đang chờ ở nó một câu kết cho bài thơ về cuộc tình êm đẹp trong hai năm của anh và nó. Nó hỏi lý do, anh chỉ nói vỏn vẹn một câu: “Vì ta không hợp nhau nữa.”

- Thế thì tai sao lúc trước ta có thể đến được với nhau?- Nó hỏi anh với đôi mắt không cảm xúc

- Vì lúc trước chúng ta hợp nhau và yêu nhau thật sự- Anh nói- Còn bây giờ, chỉ đơn giản là không thể đồng cảm được với nhau em à.

- Em đã từng nghĩ rằng mình sẽ yêu anh mãi mãi.

- Vậy thì đã đến lúc em nhắm mắt lại và nhìn rõ hơn, chân em đã chạm vào vạch giới hạn của mãi mãi rồi.

Nó trở về nhà, suy nghĩ mãi về khoảng cách giữa anh và nó. Ai không hợp ai? Ai là người thay đổi để tạo nên sự không hợp nhất đó? Nó ném chiếc gối văng vào tủ đồ. Chiếc áo len màu chàm cũ kỹ rơi nhẹ xuống đất cùng với những chiếc áo mới toanh đóng mác hàng hiệu khác. Nó chợt giật mình! Đã bao lâu rồi nó quên mất mình có một chiếc áo len duy nhất trên thế gian này. Những mảng ký ức xa xưa bong ra trong khoảnh khắc. Nó nhớ đến cô bé con năm nào hứa sẽ mặc chiếc áo này mãi mãi..

Rồi nó ướm thử chiếc áo len nhỏ bé ấy lên người. Nó không còn hợp với chiếc áo len đó nữa, vì lỗi mốt, vì đã quá chật và không thể đồng nhất với vóc dáng thiếu nữ của nó bây giờ. Vì, chiếc áo len đã nằm ở vạch giới hạn cũa mãi mãi rồi..

Nó ôm chiếc áo len vào lòng, ôm những kỷ niệm về anh trong trái tim nó. Nó đã không thể mặc chiếc áo của mẹ mãi mãi, cũng như nó sẽ yêu một người con trai nào khác trong tương lai chứ chẳng thể yêu anh mãi mãi. Nhưng dù không thể mặc vừa, thì nó sẽ yêu và trân trọng chiếc áo này mãi mãi vì đó là kỷ vật cuối cùng của mẹ trên thế gian này, và nó cũng sẽ nhớ về anh mãi mãi vì anh là người đầu tiên khiến trái tim nó biết được nhịp đập của hạnh phúc. Một kỷ vật, những kỷ niệm, niềm trân trọng, hồi ức… riêng những điều đó sẽ không có một giới hạn nào đâu nhỉ? Vì những điều đó sẽ theo nó mãi mãi mà..